沁园春(五十五自述)

宋代 游九言
五十五年,满簪华发,俨然遂良。又何曾戚戚。华门主窦,何曾汲汲,玉带金章。困后高眠,饥来饱□,老矣狂夫老更狂。空回首,叹世间名利,傀儡开场。 幸临晚节安康。又两日、三秋催肃霜。叹生朝亦是,贺宾踵至,龙钟矍铄,何足称觞。喜对诸贤,笑谈世事,相会亲朋醉玉觞。谁如我,素乐天知命,不事侯王。
shí nián   mǎn zān huá   yǎn rán suì liáng yòu zēng huá mén zhǔ dòu   zēng   dài jīn zhāng kùn hòu gāo mián   lái bǎo     lǎo kuáng lǎo gēng kuáng kōng huí shǒu   tàn shì jiān míng   kuǐ lěi kāi chǎng
xìng lín wǎn jié ān kāng yòu liǎng sān qiū cuī shuāng tàn shēng cháo shì   bīn zhǒng zhì   lóng zhōng jué shuò   chēng shāng duì zhū xián   xiào tán shì shì   xiāng huì qīn péng zuì shāng shuí   tiān zhī mìng   shì hòu wáng