沁园春(戊申岁,奏邸忽腾报,谓余以病挂冠,因赋此)

宋代 辛弃疾
老子平生,笑尽人间,儿女怨恩。况白头能几,定应独往,青云得意,见说长存。抖擞衣冠,怜渠无恙,合挂当年神武门。都如梦,算能争几许,鸡晓钟昏。 此心无有新冤。况抱瓮年来自灌园。但凄凉顾影,频悲往事,殷勤对佛,欲问前因。却怕青山,也妨贤路,休斗尊前见在身。山中友,试高吟楚些,重与招魂。
lǎo píng shēng   xiào jìn rén jiān   ér yuàn ēn kuàng bái tóu néng   dìng yīng wǎng   qīng yún   jiàn shuō cháng cún dǒu sǒu guān   lián yàng   guà dāng nián shén mén dōu mèng   suàn néng zhēng   xiǎo zhōng hūn
xīn yǒu xīn yuān kuàng bào wèng nián lái guàn yuán dàn liáng yǐng   pín bēi wǎng shì   yīn qín duì   wèn qián yīn què qīng shān   fáng xián   xiū dòu zūn qián jiàn zài shēn shān zhōng yǒu   shì gāo yín chǔ xiē   zhòng zhāo hún