沁园春·五老横峰

宋代 曹勋
五老横峰,二林云衲,自古洞天。喷玉龙飞,下三峡水,望香炉日奄霭,如起非烟。有个真人,拨云峰下,宴坐修真不记年。明廷诏,看龙翔凤翥,宸制奎篇。 君臣际会诚难。耸翠阁、频颁宝墨鲜。众妙门皆向,微言显启,两朝天德,甘涌神泉。道化承平,应稽升举,且向人间寻有缘。掀髯笑,做庐山隐逸,大宋神仙。
lǎo héng fēng   èr lín yún   dòng tiān pēn lóng fēi   xià sān xiá shuǐ   wàng xiāng yǎn ǎi   fēi yān yǒu zhēn rén   yún fēng xià   yàn zuò xiū zhēn nián míng tíng zhào   kàn lóng xiáng fèng zhù   chén zhì kuí piān
jūn chén huì chéng nán sǒng cuì pín bān bǎo xiān zhòng miào mén jiē xiàng   wēi yán xiǎn   liǎng cháo tiān   gān yǒng shén quán dào huà chéng píng   yīng shēng   qiě xiàng rén jiān xún yǒu yuán xiān rán xiào   zuò shān yǐn   sòng shén xiān