沁园春·我爱□君

宋代 冯取洽
我爱□君,结屋并山,友松竹梅。有倦游孤剑,暂悬素壁,醉吟行履,时印苍苔。得失不惊,知恬交养,浩浩胸中何壮哉。须知道,似骅骝万里,道路方开。 相期湖上舒怀。莫放过花枝与酒杯。况上天已办,河东新赋,圜桥乐得,海内英才。矍铄溪翁,据鞍一笑,画饼功名赋傥来。长堤上,正柳花荷气,尽可追陪。
ài   jūn   jié bìng shān   yǒu sōng zhú méi yǒu juàn yóu jiàn   zàn xuán   zuì yín xíng   shí yìn cāng tái shī jīng   zhī tián jiāo yǎng   hào hào xiōng zhōng zhuàng zāi zhī dào   shì huá liú wàn   dào fāng kāi
xiāng shàng shū huái 怀 fàng guò huā zhī jiǔ bēi kuàng shàng tiān bàn   dōng xīn   huán qiáo de   hǎi nèi yīng cái jué shuò wēng   ān xiào   huà bǐng gōng míng tǎng lái zhǎng shàng   zhèng liǔ huā   jǐn zhuī péi