沁园春(闻歌)

宋代 刘辰翁
十八年间,黄公垆下,崔九堂前。叹人生何似,飘花陌上,妾身难托,卖镜桥边。隔幔云深,绕梁声彻,不负杨枝旧日传。主人好,但留F63C一石,空恼彭宣。 不因浩叹明年。也不为青衫怆四筵。念故人何在,旧游如梦,清风明月,野草荒田。俯仰无情,高歌有恨,四壁萧条久绝弦。秋江晚,但一声河满,我自潸然。
shí nián jiān   huáng gōng xià   cuī jiǔ táng qián tàn rén shēng   piāo huā shàng   qiè shēn nán tuō   mài jìng qiáo biān màn yún shēn   rǎo liáng shēng chè   yáng zhī jiù chuán zhǔ rén hǎo   dàn liú   F   6   3   C F63C   shí kōng nǎo péng
yīn hào tàn míng nián wéi qīng shān chuàng yán niàn rén zài   jiù yóu mèng   qīng fēng míng yuè   cǎo huāng tián yǎng qíng   gāo yǒu hèn   xiāo tiáo jiǔ jué xián qiū jiāng wǎn   dàn shēng mǎn   shān rán