沁园春 为雪持题像即次原韵

清代 陈维崧
屈指生平,衣葛知寒,食梅苦酸。倩冰绡数尺,图成行乐,梨园一曲,谱出邯郸。 富贵何常,男儿自有,除却升天作底难。掀髯处,怪六花一夜,白尽江山。 长空舞絮漫漫。纵汉苑吴宫梦里看。唤燕支小妇,霓裳夜宴,回波别队,毳幕春寒。 满院红肌,一帘香雪,老放英雄此内閒。吾狂甚,向画中笑乞,最后双鬟。
zhǐ shēng píng   zhī hán   shí méi suān qiàn bīng xiāo shù chǐ   chéng háng   yuán   chū hán dān    
guì cháng   nán ér yǒu   chú què shēng tiān zuò nán xiān rán chù guài   liù huā bái   jǐn jiāng shān    
cháng kōng màn màn zòng hàn yuàn gōng mèng kàn huàn yàn zhī xiǎo cháng   yàn huí   bié duì cuì   chūn hán      
mǎn yuàn hóng   lián xiāng xuě   lǎo fàng yīng xióng nèi xián kuáng shén xiàng   huà zhōng xiào zuì   hòu shuāng huán