沁园春 谓白髭

明代 宋琬
叹息吾衰,两两三三,霜雪盈颏。怪素丝若练,偷描病态,银茎如戟,硬作愁媒。 面目生疏,主人讶客,何所闻而不速来。还防汝,入宫见妒,朋辈嫌猜。 况逢贝锦蚊雷。更颠倒雌黄蛇与虺。叹黑云突起,九阍难叫,青蝇欲吊,只影堪哀。 不自我先,不自我后,汝乃乘危得我灾。炎凉态,笑星星髯也,果小人哉。
tàn shuāi   liǎng liǎng sān sān   shuāng xuě yíng guài ruò liàn   tōu miáo bìng tài   yín jīng   yìng zuò chóu méi
miàn shēng shū   zhǔ rén   suǒ wén ér lái hái fáng   gōng jiàn   péng bèi xián cāi
kuàng féng bèi jǐn wén léi gèng diān dào huáng shé huī tàn hēi yún   jiǔ hūn nán jiào   qīng yíng diào   zhī yǐng kān āi
xiān   hòu   nǎi chéng wēi zāi yán liáng tài   xiào xīng xing rán   guǒ xiǎo rén zāi