沁园春·万法皆空

宋代 陈人杰
万法皆空,空即是空,佛安在哉。有云名妙净,可遮热恼,海名圆觉,堪洗尘埃。翠竹真如,黄花般若,心上种来心上开。教参熟,是菩提无树,明镜非台。偷闲来此徘徊。把人世黄粱都唤回。算五陵豪客,百年荣贵,何如衲子,一钵生涯。俯仰溪山,婆娑松桧,两腋清风茶一杯。拿舟去,更扫尘东壁,聊记曾来。
wàn jiē kōng   kōng shì kōng   ān zài zāi yǒu yún míng miào jìng   zhē nǎo   hǎi míng yuán jué   kān chén āi cuì zhú zhēn   huáng huā   xīn shàng zhǒng lái xīn shàng kāi jiào cān shú   shì shù   míng jìng fēi tái tōu xián lái pái huái rén shì huáng liáng dōu huàn huí suàn líng háo   bǎi nián róng guì   zi   shēng yǎng shān   suō sōng guì   liǎng qīng fēng chá bēi zhōu   gèng sǎo chén dōng   liáo céng lái