沁园春 听飓风终日

宋代 李祁
接夕连朝,一吹千里,海气微腥。想历乱杨翻,柔腰折损,仓皇云断,絮脚飘零。 剑翠明湖,倏成荒海,扬作飞澜散八溟。小楼卧,有病魂依黯,枕上难听。 沉沉眼倦还醒。又猛觉西窗扑击声。是人间蓄怨,都成怒吼,古今积恨,并作长鸣。 填海空填,补天何补,天地由来最不平。应未值,向湖楼一角,抵死砰砰。
jiē lián zhāo   chuī qiān   hǎi wēi xīng xiǎng luàn yáng fān   róu yāo shé sǔn   cāng huáng yún duàn   jiǎo piāo líng
jiàn cuì míng   shū chéng huāng hǎi   yáng zuò fēi lán sàn míng xiǎo lóu   yǒu bìng hún àn   zhěn shàng nán tīng
chén chén yǎn juàn hái xǐng yòu měng jué 西 chuāng shēng shì rén jiān yuàn   dōu chéng hǒu   jīn hèn   bìng zuò cháng míng
tián hǎi kōng tián   tiān   tiān yóu lái zuì píng yīng wèi zhí   xiàng lóu jiǎo   pēng pēng