沁园春 题美人笺

清代 顾贞立
佩纫幽兰,歌拈红豆,并倚娉婷。尽愁人挥洒,登临觞咏,催归送远,边怨闺情。 携向碧窗妆镜侧,轻唤起、盈盈翠袖擎。瑶台上、飞琼萼绿,争似卿卿。 讶光清凝赋粉,待细研石黛,染就丹青。谱霜浓月晕,寒鸦落木,孤蓬夜雨,长笛离亭。 一抹苍烟鸿影,看几点、环螺接楚城。标题处,把霜毫空阁,半摺云屏。
pèi rèn yōu lán   niān hóng dòu   bìng pīng tíng jǐn chóu rén huī   dēng lín shāng yǒng   cuī guī sòng yuǎn   biān yuàn guī qíng
xié xiàng chuāng zhuāng jìng   qīng huàn yíng yíng cuì xiù qíng yáo tái shàng fēi qióng è 绿   zhēng qīng qīng
guāng qīng níng fěn   dài yán shí dài   rǎn jiù dān qīng shuāng nóng yuè yùn   hán luò   péng   cháng tíng
cāng yān hóng 鸿 yǐng   kàn diǎn huán luó jiē chǔ chéng biāo chù   shuāng háo kōng   bàn zhé yún píng