沁园春 题画

清代 归懋仪
春满蓬壶,簇拥群真,绣幰降庭。看朝霞映雪,神光不定,远山横黛,逸韵横生。 一片聪明,十分慧解,妙手龙瞑画不成。怜娇小,但樱唇才启,玉颊微赪。 知音最惜惺惺。算侥幸、三生风聚萍。叹荣华绮句,徒传倩影,太真玉镜,总是虚名。 碗染脂痕,盂留香泽,陈迹空馀无限情。将身代,化彩云万朵,围住卿卿。
chūn mǎn péng   yōng qún zhēn   xiù xiǎn jiàng tíng kàn zhāo xiá yìng xuě shén   guāng dìng yuǎn   shān héng dài   yùn héng shēng    
piàn cōng ming   shí fēn huì jiě   miào shǒu lóng míng huà chéng lián jiāo xiǎo dàn   yīng chún cái   jiá wēi chēng    
zhī yīn zuì xīng xīng suàn jiǎo xìng sān shēng fēng píng tàn róng huá chuán qiàn   yǐng tài zhēn   jìng zǒng shì   míng        
wǎn rǎn zhī hén   liú xiāng   chén kōng xiàn qíng jiāng shēn dài huà   cǎi yún wàn duǒ wéi   zhù qīng qīng