沁园春·天下中庸

宋代 李曾伯
天下中庸,千载一灯,传之自公。有涵洪雅量,陂澄千顷,坚凝定力,壁立孤峰。佐鼎调梅,参帷借箸,略试斯文经济功。听淮鹤,暂素丝揽辔,玉帐分弓。 朝来鼓角声雄。庆元帅新除初度逢。任西风局面,人皆氵项洞,福星堂上,我独从容。草檄传燕,开门释蔡,了却中原公衮东。归廊庙,把格天勋业,与宋无穷。
tiān xià zhōng yōng   qiān zǎi dēng   chuán zhī gōng yǒu hán hóng liàng   bēi chéng qiān qǐng   jiān níng dìng   fēng zuǒ dǐng diào méi   cān wéi jiè zhù   lüè shì wén jīng gōng tīng huái   zàn lǎn pèi   zhàng fēn gōng
zhāo lái jiǎo shēng xióng qìng yuán shuài xīn chú chū féng rèn 西 fēng miàn   rén jiē shui xiàng dòng   xīng táng shàng   cóng róng cǎo chuán yàn   kāi mén shì cài   liǎo què zhōng yuán gōng gǔn dōng guī láng miào   tiān xūn   sòng qióng