沁园春·太极才分

宋代 夏元鼎
太极才分,鸿濛凿破,云收雾开。见曦魂蟾魄,升沈昼夜,光含万象,机应丹台。火里栽莲,水中捉月,两个人人暗去来。鹊桥畔,任传神送气,巽户轰雷。微哉。火候休猜。无师授徒劳颜闵材。问从头下手,收因结果,争魂夺命,何处胚胎。小法旁门,幸勤一世,谩道修真不惹埃。争如我,水晶宫里,独步琼阶。
tài cái fèn   hóng 鸿 méng záo   yún shōu kāi jiàn hún chán   shēng shěn zhòu   guāng hán wàn xiàng   yīng dān tái huǒ zāi lián   shuǐ zhōng zhuō yuè   liǎng rén rén àn lái què qiáo pàn   rèn chuán shén sòng   xùn hōng léi wēi zāi huǒ hòu xiū cāi shī shòu láo yán mǐn cái wèn cóng tóu xià shǒu   shōu yīn jié guǒ   zhēng hún duó mìng   chǔ pēi tāi xiǎo páng mén   xìng qín shì   màn dào xiū zhēn āi zhēng   shuǐ jīng gōng   qióng jiē