沁园春·岁暮天寒

宋代 刘克庄
岁暮天寒,一剑飘然,幅巾布裘。尽缘云鸟道,跻攀绝顶,拍天鲸浸,笑傲中流。畴昔奇君,紫髯铁面,生子当如孙仲谋。争知道,向中年犹未,建节封侯。 南来万里何求。因感慨桥公成远游。叹名姬骏马,都成昨梦,只鸡斗酒,谁吊新丘。天地无情,功名有命,千古英雄只么休。平生客,独羊昙一个,洒泪西州。
suì tiān hán   jiàn piāo rán   jīn qiú jǐn yuán yún niǎo dào   pān jué dǐng   pāi tiān jīng jìn   xiào ào zhōng liú chóu jūn   rán tiě miàn   shēng dāng sūn zhòng móu zhēng zhī dào   xiàng zhōng nián yóu wèi   jiàn jié fēng hóu
nán lái wàn qiú yīn gǎn kǎi qiáo gōng chéng yuǎn yóu tàn míng jùn   dōu chéng zuó mèng   zhī dǒu jiǔ   shuí diào xīn qiū tiān qíng   gōng míng yǒu mìng   qiān yīng xióng zhī xiū píng shēng   yáng tán   lèi 西 zhōu