沁园春(送赵运使之江西)

宋代 黄机
有美一人,昔在何居,今方见之。俨琼缨翠弁,气清芬只,珠幢绛节,光陆离兮。吾道非耶,世情复尔,天骥昂藏不受羁。还知否,定曲高寡和,才大难施。行吟湘水之湄。看云卷云舒无定姿。想粲然长笑,物皆有用,时哉易失,我亦奚为。袖手旁观,何如小试,欲脱囊中失利锥。君休叹,正梅花将发,尘满征衣。
yǒu měi rén   zài   jīn fāng jiàn zhī yǎn qióng yīng cuì biàn   qīng fēn zhǐ   zhū chuáng jiàng jié   guāng dào fēi   shì qíng ěr   tiān áng cáng shòu hái zhī fǒu   dìng gāo guǎ   cái nàn shī xíng yín xiāng shuǐ zhī méi kàn yún juǎn yún shū dìng 姿 xiǎng càn rán cháng xiào   jiē yǒu yòng   shí zāi shī   wèi xiù shǒu páng guān   xiǎo shì   tuō náng zhōng shī zhuī jūn xiū tàn   zhèng méi huā jiāng   chén mǎn zhēng