沁园春 送杨伯可

宋代 陆文圭
雨足江皋,月满中秋,使客将归。看扁舟空载,贫无长物,破囊收贮,富有新诗。清白传家,怀金不受,洁已从来畏四知。民何幸,尽相安南里,乐业熙熙。谁知经界良规。是三代相传古法遗。要讲明有素,施行不扰,宽严相济,表里无私。惭愧偏州,久淹老子,却怪朝家选用迟。公子去,定致身*序,接武龙墀。
jiāng gāo   yuè mǎn zhōng qiū   shǐ 使 jiāng guī kàn piān zhōu kōng zài pín   cháng   náng shōu zhù   yǒu xīn shī qīng bái chuán jiā huái jīn   怀 shòu jié   cóng lái wèi zhī mín xìng jǐn xiāng ān   nán   shéi zhī jīng jiè liáng guī shì sān dài xiāng chuán yào jiǎng míng yǒu shī xíng rǎo kuān yán   xiāng biǎo   cán kuì   piān zhōu jiǔ yān lǎo zi què guài cháo   jiā xuǎn yòng chí   gōng dìng zhì shēn jiē lóng chí