沁园春(送春)

宋代 刘辰翁
春汝归欤,风雨蔽江,烟尘暗天。况雁门厄塞,龙沙渺莽,东连吴会西至秦川。芳草迷津,飞花拥道,小为蓬壶借百年。江南好,问夫君何事,不少留连。 江南正是堪怜。但满眼杨花化白毡。看兔葵燕麦,华清宫里,蜂黄蝶粉,凝碧池边。我已无家,君归何里,中路徘徊七宝鞭。风回处,寄一声珍重,两地潸然。
chūn guī   fēng jiāng   yān chén àn tiān kuàng yàn mén è sāi   lóng shā miǎo mǎng   dōng lián huì 西 zhì qín chuān fāng cǎo jīn   fēi huā yōng dào   xiǎo wèi péng jiè bǎi nián jiāng nán hǎo   wèn jūn shì   shǎo liú lián
jiāng nán zhèng shì kān lián dàn mǎn yǎn yáng huā huà bái zhān kàn kuí yān mài   huá qīng gōng   fēng huáng dié fěn   níng chí biān jiā   jūn guī   zhōng pái huái bǎo biān fēng huí chù   shēng zhēn zhòng   liǎng shān rán