沁园春·寿申甫五十

清代 魏元戴
沧海横流,结屋溪山,归去来兮。况纵横前史,忍寻覆局,苍茫老眼,聊看枯棋。 余子纷纷,星辰听履,尽起萑苻拥节麾。横长剑,尽雄心激荡,猿鸟休疑。 青山日较崔嵬。且破涕为欢尽一卮。甚春花阅遍,韶光半晌,苍松多寿,霜雪难欺。 我本逃秦,君原与操,八表何曾著一丝。斜阳外,剩渔歌樵唱,已艾须眉。
cāng hǎi héng liú   jié shān   guī lái kuàng zòng héng qián shǐ   rěn xún   cāng máng lǎo yǎn   liáo kàn
fēn fēn   xīng chén tīng   jǐn huán yōng jié huī héng cháng jiàn   jǐn xióng xīn dàng   yuán niǎo xiū
qīng shān jiào cuī wéi qiě wèi huān jǐn zhī shén chūn huā yuè biàn   sháo guāng bàn shǎng   cāng sōng duō shòu 寿   shuāng xuě nán
běn táo qín   jūn yuán cāo   biǎo zēng zhù xié yáng wài   shèng qiáo chàng   ài méi