沁园春(示诸儿)

宋代 陈著
信书成痴,捱到如今,无生可谋。奈浑家梦饭,谷难虚贷,长年断肉,菜亦慳搜。风雨潇潇,江山落落,死又还生春复秋。八十岁,是这般多活,堪吊堪羞。 休休。盍自回头。要铁汉须从穷处求。那袁安闭户,恬然僵卧,少陵任妇,长是贫愁。一等清风,千年佳话,蚁蚋看他金谷楼。是是是,笑出门天阔,一片云浮。
xìn shū chéng chī   ái dào jīn   shēng móu nài hún jiā mèng fàn   nán dài   cháng nián duàn ròu   cài qiān sōu fēng xiāo xiāo   jiāng shān luò luò   yòu hái shēng chūn qiū shí suì   shì zhè bān duō huó   kān diào kān xiū
xiū xiū huí tóu yào tiě hàn cóng qióng chǔ qiú yuán ān   tián rán jiāng   shǎo líng rèn   cháng shì pín chóu děng qīng fēng   qiān nián jiā huà   ruì kàn jīn lóu shì shì shì   xiào chū mén tiān kuò   piàn yún