沁园春·诗不云乎

宋代 洪咨夔
诗不云乎,蒹葭苍苍,白露为霜。看高山乔木,青云老干,英华滋液,亦敛而藏。匠石操斤游林下,便一举采之充栋梁。须知道,是天将大任,翕处还张。薇郎玉佩丁当。问何事午桥花竹庄。又星回岁换,腊残春浅,锦熏笼紫,栗玉杯黄。唤起东风,吹醒宿酒,把甲子从头重数将。明朝去,趁传柑宴近,满袖天香。
shī yún   jiān jiā cāng cāng   bái wèi shuāng kàn gāo shān qiáo   qīng yún lǎo gàn   yīng huá   liǎn ér cáng jiàng shí cāo jīn yóu lín xià   biàn 便 cǎi zhī chōng dòng liáng zhī dào   shì tiān jiàng rèn   chù hái zhāng wēi láng pèi dīng dāng wèn shì qiáo huā zhú zhuāng yòu xīng huí suì huàn   cán chūn qiǎn   jǐn xūn lóng   bēi huáng huàn dōng fēng   chuī xǐng 宿 jiǔ   jiǎ cóng tóu chóng shù jiāng míng cháo   chèn chuán gān yàn jìn   mǎn xiù tiān xiāng