沁园春·山驿萧疏

宋代 佚名
山驿萧疏,水亭清楚,仙姿太幽。望一枝颖脱,寒流林外,为传春信,风定香浮。断送光阴,还同昨夜,叶落从知天下秋。凭阑处,对冰肌玉骨,姑射来游。无端品笛悠悠。似怨感长门人泪流。奈微酸已寄,青青杪,助当年太液,调鼎和馐。樵岭渔桥,依稀精彩,又何藉纷纷俗士求。孤标在,想繁红闹紫,应与包羞。
shān 驿 xiāo shū   shuǐ tíng qīng chu   xiān 姿 tài yōu wàng zhī yǐng tuō   hán liú lín wài   wèi chuán chūn xìn   fēng dìng xiāng duàn sòng guāng yīn   hái tóng zuó   luò cóng zhī tiān xià qiū píng lán chù   duì bīng   shè lái yóu duān pǐn yōu yōu shì yuàn gǎn cháng mén rén lèi liú nài wēi suān   qīng qīng miǎo   zhù dāng nián tài   tiáo dǐng xiū qiáo lǐng qiáo   jīng cǎi   yòu fēn fēn shì qiú biāo zài   xiǎng fán hóng nào   yīng bāo xiū