沁园春(赏春)

宋代 赵孟坚
晓上画楼,望里笑惊,春到那家。便从臾闲情,安排醉事,寻芳唤友,行过平沙。最是堪怜,花枝清瘦,欲笑还羞寒尚遮。浓欢赏,待繁英春透,后会犹赊。 归时月挂檐牙。见花影重重浸宝阶。□铜壶催箭,兽环横钉,浓斟玉醑,芳漱琼芽。步绕曲廊,倦回芳帐,梦遍江南山水涯。谁知我,有墙头桂影,窗上梅花。
xiǎo shàng huà lóu   wàng xiào jīng   chūn dào jiā biàn 便 cóng xián qíng   ān pái zuì shì   xún fāng huàn yǒu   xíng guò píng shā zuì shì kān lián   huā zhī qīng shòu   xiào hái xiū hán shàng zhē nóng huān shǎng   dài fán yīng chūn tòu   hòu huì yóu shē
guī shí yuè guà yán jiàn huā yǐng chóng chóng jìn bǎo jiē   tóng cuī jiàn   shòu huán héng dīng   nóng zhēn   fāng shù qióng rào láng   juàn huí fāng zhàng   mèng biàn jiāng nán shān shuǐ shéi zhī   yǒu qiáng tóu guì yǐng   chuāng shàng méi huā