沁园春·人生几何

宋代 陈著
人生几何,如何不自,珍重此生。向蠹残字上,甘心抛掷,蜗尖争处,著意丁宁。箭过时光,剑炊世界,谁带经锄谁笔耕。分明似,满一锅汤沸,无处清□。输兄。练得闲成。□无辱无忧惧惊。但菜羹粝饭,不求他味,芒鞋竹杖,足畅幽情。八十年来,万千看破,胸次春风秋月明。梅花帐,称困眠醒起,无打门声。
rén shēng     zhēn zhòng shēng xiàng cán shàng   gān xīn pāo zhì   jiān zhēng chù   zhù dīng níng jiàn guò shí guāng   jiàn chuī shì jiè   shuí dài jīng chú shuí gēng fēn míng shì   mǎn guō tāng fèi   chǔ qīng   shū xiōng liàn xián chéng   yōu jīng dàn cài gēng fàn   qiú wèi   máng xié zhú zhàng   chàng yōu qíng shí nián lái   wàn qiān kàn   xiōng chūn fēng qiū yuè míng méi huā zhàng   chēng kùn mián xǐng   mén shēng