沁园春·人生功名

宋代 陈著
人生功名,在醉梦中,早须掉头。自南宫一券,尘泥偶脱,前程双毂,日月如流。蕙帐真盟,菜羹余味,江上归舟谁得留。谁知道,有邵平瓜圃,何日封侯。 天天又不人由。奈危世山林也有忧。况青冈不助,晋家风鹤,黑云直卷,吴分星牛。分寸残生,万千魔障,他事如今都罢休。关心处,是离离禾黍,故国宗周。
rén shēng gōng míng   zài zuì mèng zhōng   zǎo diào tóu nán gōng quàn   chén ǒu tuō   qián chéng shuāng   yuè liú huì zhàng zhēn méng   cài gēng wèi   jiāng shàng guī zhōu shuí liú shéi zhī dào   yǒu shào píng guā   fēng hóu
tiān tiān yòu rén yóu nài wēi shì shān lín yǒu yōu kuàng qīng gāng zhù   jìn jiā fēng   hēi yún zhí juǎn   fēn xīng niú fēn cùn cán shēng   wàn qiān zhàng   shì jīn dōu xiū guān xīn chù   shì shǔ   guó zōng zhōu