沁园春 其四

明代 王夫之
为问蒙庄,卮言枉吊,笑尔何知。既使我其然,焉能免此,如君之说,抑又奚为。 幸未凋零,先为飘荡,究竟鱼还死水湄。早辜负,却桃花春水,杨柳秋堤。 欲抛抛付伊谁。真避影、银镫只浪吹。便一枕蝶轻,还黏粉趐,三眠蚕稳,仍惹缫丝。 去则难留,留原难却,一线纹生玩月犀。唯片晌,耐板桥霜迹,茅店荒鸡。
wèi wèn méng zhuāng   zhī yán wǎng diào   xiào ěr zhī shǐ 使 rán yān   néng miǎn   jūn zhī shuō   yòu wèi    
xìng wèi diāo líng   xiān wèi piāo dàng   jiū jìng hái shuǐ méi zǎo què   táo huā chūn shuǐ yáng   liǔ qiū    
pāo pāo shuí zhēn yǐng yín dèng zhǐ làng chuī biàn zhěn dié 便 qīng hái nián fěn   xuè sān mián cán   wěn réng sāo          
nán liú   liú yuán nán què   xiàn 线 wén shēng wán yuè wéi piàn shǎng nài   bǎn qiáo shuāng máo   diàn huāng