沁园春 其三

明代 王夫之
毕竟还他,晓风残月,正好惺惺。看太白占星,显开玉色,黄钟应律,敲作金声。 揖让筵终,征诛局罢,渠不增加汝不轻。堪爱处,为元龟受灼,枯槁皆灵。 西园片片落英。也妆点、东风媚晚晴。任血洒虞兮,原非战罪,肠回康了,不碍文名。 万石洪钟,一丝残纽,止此冰霜骨几茎。夫谁暇,怨华亭鹤唳,蜀道淋铃。
jìng hái   xiǎo fēng cán yuè   zhèng hǎo xīng xīng kàn tài bái zhān xīng xiǎn   kāi huáng   zhōng yìng qiāo   zuò jīn shēng    
ràng yán zhōng   zhēng zhū   zēng jiā qīng kān ài chù wèi   yuán guī shòu zhuó   gǎo jiē líng    
西 yuán piàn piàn luò yīng zhuāng diǎn dōng fēng mèi wǎn qíng rèn xuè yuán fēi zhàn   zuì cháng huí kāng   liǎo ài wén   míng        
wàn dàn hóng zhōng   cán niǔ   zhǐ bīng shuāng jīng shuí xiá yuàn   huà tíng shǔ   dào lín líng