沁园春 其三

清代 曹贞吉
读罢新词,击碎唾壶,悄然以悲。任邯郸枕上,重裀列鼎,大槐宫里,貂锦蛾眉。 未了功名,难消磊块,不向空门何处归。又底事、问安期高誓,乞取刀圭。 茫茫大造谁知。况世上、原无真是非。彼南华齐物,呼牛呼马,灵均呵壁,将信将疑。 我赋三章,为君七发,得愈头风或有之。掀髯笑、望西山一带,暮雨迷离。
xīn   suì tuò   qiǎo rán bēi rèn hán dān zhěn shàng   chóng yīn liè dǐng   huái gōng   diāo jǐn é méi
wèi liǎo gōng míng   nán xiāo lěi kuài   xiàng kōng mén chǔ guī yòu shì wèn ān gāo shì   dāo guī
máng máng zào shéi zhī kuàng shì shàng yuán zhēn shi fēi nán huá   niú   líng jūn   jiāng xìn jiāng
sān zhāng   wèi jūn   tóu fēng huò yǒu zhī xiān rán xiào wàng 西 shān dài