沁园春 其二

明代 王夫之
当汝无时,原无消息,逗此风光。到云生月吐,旋相圆满,山支水派,不爽针铓。 桂斧谁修,玉砂难碾,琢就玲珑七宝装。曾倩汝,为日轮炫紫,寒夜凝霜。 成功底事难量。仍掷与、乾坤自主张。尽雪里梅开,凭谁蕴藉,风中柳摆,非汝轻狂。 百折如新,一丝不乱,烟草迷离总不妨。珍重好,教大钧裁剪,鹤短凫长。
dāng shí   yuán xiāo xi   dòu fēng guāng dào yún shēng yuè xuán   xiāng yuán mǎn shān   zhī shuǐ pài   shuǎng zhēn máng    
guì shuí xiū   shā nán niǎn   zhuó jiù líng lóng bǎo zhuāng céng qiàn wèi   lún xuàn hán   níng shuāng    
chéng gōng shì nán liàng réng zhì qián kūn zhǔ zhāng jǐn xuě méi kāi píng shuí yùn   jiè fēng zhōng liǔ   bǎi fēi qīng   kuáng        
bǎi zhé xīn   luàn   yān cǎo zǒng fáng zhēn zhòng hǎo jiào   jūn cái jiǎn   duǎn zhǎng