沁园春 其二

清代 曹贞吉
凭藉飞鸿,贻我一编,花间草堂。喜风流旖旎,小山珠玉,惊心动魄,西蜀南唐。 更爱长篇,嵚崎历落,辛陆遥遥一瓣香。吟哦久,妒金荃佳句,遂满奚囊。 休论小弟行藏。叹笔砚、年来已尽荒。纵劳他精卫,难填闷海,倾来米汁,莫润愁肠。 鸟亦伤心,花能溅泪,独对东风舞一场。如何是、羡扁舟渔父,芦荻苍苍。
píng jiè fēi hóng 鸿   biān   huā jiān cǎo táng fēng liú   xiǎo shān zhū   jīng xīn dòng   西 shǔ nán táng
gèng ài cháng piān   qīn luò   xīn yáo yáo bàn xiāng yín é jiǔ   jīn quán jiā   suì mǎn náng
xiū lùn xiǎo xíng cáng tàn yàn nián lái jǐn huāng zòng láo jīng wèi   nán tián mèn hǎi   qīng lái zhī   rùn chóu cháng
niǎo shāng xīn   huā néng jiàn lèi   duì dōng fēng chǎng shì xiàn piān zhōu   cāng cāng