沁园春·那用招秋

宋代 程必
那用招秋,休言推暑,风自薰兮。问谁解当初,识公来处,月明碧落,旆卷青霓。千丈长松,起人生意,冻芋寒瓜空满畦。还堪怪,怪诸公衮衮,我尚凭泥。须教一举崔嵬。算人世、功名各有梯。更何须炼鼎,玄霜绛雪,只烦煮茗,水饼冰齑。紫府多仙,招来满座,公自长生角亢齐。何曾也,有玉麟行地,老凤梧栖。
yòng zhāo qiū   xiū yán tuī shǔ   fēng xūn wèn shuí jiě dāng chū   shí gōng lái chù   yuè míng luò   pèi juǎn qīng qiān zhàng cháng sōng   rén shēng   dòng hán guā kōng mǎn hái kān guài   guài zhū gōng gǔn gǔn   shàng píng jiào cuī wéi suàn rén shì gōng míng yǒu gèng liàn dǐng   xuán shuāng jiàng xuě   zhǐ fán zhǔ míng   shuǐ bǐng bīng duō xiān   zhāo lái mǎn zuò   gōng cháng shēng jiǎo kàng zēng   yǒu lín xíng   lǎo fèng