沁园春·民吾同胞

宋代 王濯
民吾同胞,剖破藩篱,元是大家。故见之诰诏,视如子弟,谆勤恳切,悃愊无华。孝悌力田,职当劝相,起早非干为看花。亲酌酒,老农唯诺,句句仁芽。晓来犹觉寒些。看雨湿风吹旗□斜。笑吾生八十,尽谙农事,公筵既彻,更共烹茶。高唱豳风,敬酬令尹,王道桑麻乐有涯。春务急,见溪头杨柳,已可藏鸦。
mín tóng bāo   pōu fān   yuán shì jiā jiàn zhī gào zhào   shì   zhūn qín kěn qiè   kǔn huá xiào tián   zhí dāng quàn xiāng   zǎo fēi gàn wèi kàn huā qīn zhuó jiǔ   lǎo nóng wéi nuò   rén xiǎo lái yóu jué hán xiē kàn shī 湿 fēng chuī   xié xiào shēng shí   jǐn ān nóng shì   gōng yán chè   gèng gòng pēng chá gāo chàng bīn fēng   jìng chóu lìng yǐn   wáng dào sāng yǒu chūn   jiàn tóu yáng liǔ   cáng