沁园春•美人肩

清代 董以宁
此日鸦侵,当年丝覆,格韵偏赊。想向月凭时,削成软玉,将云护着,衬出明霞。 两两同随,双双并比,应羡风流是陆家。愁多处,似相思担尽,绕遍天涯。 每因午倦频加。便侧着、芙蓉自枕他。更昵语羞应,笑时微耸,慵情漫倚,亸处恒斜。 娇若难胜,瘦如欲脱,寒倩萧郎半袂遮。长相并,觉偎红拥翠,胜拍洪崖。
qīn   dāng nián   yùn piān shē xiǎng xiàng yuè píng shí   xuē chéng ruǎn   jiāng yún zhe   chèn chū míng xiá
liǎng liǎng tóng suí   shuāng shuāng bìng   yīng xiàn fēng liú shì jiā chóu duō chù   shì xiāng dān jǐn   rào biàn tiān
měi yīn juàn pín jiā biàn 便 zhe róng zhěn gèng xiū yīng   xiào shí wēi sǒng   yōng qíng màn   duǒ chù héng xié
jiāo ruò nán shèng   shòu tuō   hán qiàn xiāo láng bàn mèi zhē zhǎng xiàng bìng   jué wēi hóng yōng cuì   shèng pāi hóng