沁园春 龙

宋代 王玠
静藏深渊,动游碧落,灵妙潜通。遇时至神知,乘阳便起,雷轰电掣,雾霭云从。 展尾昂头,穿山透石,一举冲霄气势雄。神威烈,把黄河倒卷,白浪翻空。 须臾霖雨漂洪。却都在天瓢一滴中。发通身欻火,飞光走焰,山精鬼怪,绝迹潜踪。 变化无方,去来无碍,自得乾坤造化功。功成后,但归心明主,永效年丰。
jìng cáng shēn yuān   dòng yóu luò   líng miào qián tōng shí zhì shén zhī chéng   yáng biàn 便 léi   hōng diàn chè   ǎi yún cóng    
zhǎn wěi áng tóu   chuān 穿 shān tòu shí   chōng xiāo shì xióng shén wēi liè   huáng dào juǎn bái   làng fān kōng    
lín piāo hóng què dōu zài tiān piáo zhōng tōng shēn chuā huǒ fēi guāng   zǒu yàn shān jīng   guǐ guài jué   qián zōng      
biàn huà fāng   lái ài   qián kūn zào huà gōng gōng chéng hòu dàn   guī xīn míng zhǔ yǒng   xiào nián fēng