沁园春·老子当年

元代 许有壬
老子当年,壮志凌云,巍科起家。被尘嚣沸耳,鏖成重听,簿书眯眼、攻作昏花。天上归来,山中绝倒,部曲黄牛鼓吹蛙。闲宫好,判园丁牧竖,一日三衙。平生几度天涯。恰舣住飘飘泛海槎。向竹林苔径,时来教鹤,山泉石鼎,自为烹茶。庭下花开,楼头雨霁,尽着春风笑鬓华。功名事,问西山爽气,多少烟霞。
lǎo zi dāng nián   zhuàng zhì líng yún   wēi jiā bèi chén xiāo fèi ěr   áo chéng zhòng tīng   簿 shū yǎn gōng zuò hūn huā tiān shàng guī lái   shān zhōng jué dǎo   huáng niú chuī xián gōng hǎo   pàn yuán dīng shù   sān píng shēng tiān qià zhù piāo piāo fàn hǎi chá xiàng zhú lín tái jìng   shí lái jiào   shān quán shí dǐng   wèi pēng chá tíng xià huā kāi   lóu tóu   jǐn zhe chūn fēng xiào bìn huá gōng míng shì   wèn 西 shān shuǎng   duō shǎo yān xiá