沁园春·况有夷途

宋代 张继先
况有夷途,正透元关,众所共传。愿万魔披散,诸尘荡尽,琴心和雅,天性清圆。未信凡流,可回高步,留恋形声情更延。真消息,定如何唤醒,聊证言诠。虽由宿命因缘。达士何曾无慨然。算尽专为妙,闲多乐少,一成潇洒,永绝忧煎。影照澄潭,声流虚谷,业火消亡睹瑞莲。安平泰,看坚完如地,长久如天。
kuàng yǒu   zhèng tòu yuán guān   zhòng suǒ gòng chuán yuàn wàn sǎn   zhū chén dàng jǐn   qín xīn   tiān xìng qīng yuán wèi xìn fán liú   huí gāo   liú liàn xíng shēng qíng gèng yán zhēn xiāo xi   dìng huàn xǐng   liáo zhèng yán quán suī yóu 宿 mìng yīn yuán shì zēng kǎi rán suàn jǐn zhuān wèi miào   xián duō shǎo   chéng xiāo   yǒng jué yōu jiān yǐng zhào chéng tán   shēng liú   huǒ xiāo wáng ruì lián ān píng tài   kàn jiān wán   cháng jiǔ tiān