沁园春·客有问余

宋代 任翔龙
客有问余,号曰当水,逸民者谁。是胸罗星斗,熟知天命,口分造化,妙泄天机。百十日前,再三地说,端的秋来攀桂枝。那时节,果鳌头高跨,鹗首横飞。 君休说是谈非。是则是干支带得来。也要他有个、读书种子,一丁不识,富贵何为。报道长安,梅边春色,早趁东风掠马蹄。重逢处,办一封好纸,觅状元诗。
yǒu wèn   hào yuē dāng shuǐ   mín zhě shuí shì xiōng luó xīng dǒu   shú zhī tiān mìng   kǒu fēn zào huà   miào xiè tiān bǎi shí qián   zài sān shuō   duān qiū lái pān guì zhī shí jié   guǒ áo tóu gāo kuà   è shǒu héng fēi
jūn xiū shuō shì tán fēi shì shì gān zhī dài de lái yào yǒu shū zhǒng   dīng shí   guì wéi bào dào cháng ān   méi biān chūn   zǎo chèn dōng fēng lüè chóng féng chù   bàn fēng hǎo zhǐ   zhuàng yuán shī