沁园春·客问吾年

宋代 赵以夫
客问吾年,吾将老矣,今五十三。似北海先生,过之又过,善财童子,参到无参。官路太行,世情沧海,何止嵇康七不堪。归来也,是休官令尹,有发瞿昙。千岩。秀色如蓝。新著个楼儿恰对南。看浮云自在,百般态度,长江无际,一碧虚涵。荔子江珧,莼羹鲈鲙,一曲春风酒半酣。凭阑处,正空流皓月,光满寒潭。
wèn nián   jiāng lǎo   jīn shí sān shì běi hǎi xiān sheng   guò zhī yòu guò   shàn cái tóng   cān dào cān guān tài xíng   shì qíng cāng hǎi   zhǐ kāng kān guī lái   shì xiū guān lìng yǐn   yǒu tán qiān yán xiù lán xīn zhù lóu ér qià duì nán kàn yún zai   bǎi bān tài   cháng jiāng   hán jiāng yáo   chún gēng kuài   chūn fēng jiǔ bàn hān píng lán chù   zhèng kōng liú hào yuè   guāng mǎn hán tán