沁园春·开辟以来

宋代 楼夫
开辟以来,便有此山,独当怒涛。正秋空万里,寒催雁信,尘寰一簇,轻等鸿毛。小可诗情,寻常酒量,到此应须分外豪。难为水,算平生未有,此番登高。飘飘。身踏金鳌。笑终日风波无限劳。看樯乌缥缈,帆归远浦,廛鱼杂沓,网带馀潮。待约诗人,相将月夜,取次携杯持蟹螯。乘桴意,问谁人领解,空立亭皋。
kāi lái   biàn 便 yǒu shān   dāng tāo zhèng qiū kōng wàn   hán cuī yàn xìn   chén huán   qīng děng hóng 鸿 máo xiǎo shī qíng   xún cháng jiǔ liàng   dào yìng fèn wài háo nán wéi shuǐ   suàn píng shēng wèi yǒu   fān dēng gāo piāo piāo shēn jīn áo xiào zhōng fēng xiàn láo kàn qiáng piāo miǎo   fān guī yuǎn   chán   wǎng dài cháo dài yuē shī rén   xiāng jiāng yuè   xié bēi chí xiè áo chéng   wèn shuí rén lǐng jiě   kōng tíng gāo