沁园春 监察师巨源将辟予为政,因读嵇康与

元代 白朴
自古贤能,壮岁飞腾,老来退闲。念一身九患,天教寂寞,百年孤愤,日就衰残。麋鹿难驯,金镳纵好,志在长林丰草间。唐虞世,也曾闻巢许,遁迹箕山。越人无用殷冠。怕机事缠头不耐烦。对诗书满架,子孙可教,琴樽一室,亲旧相欢。况属清时,得延残喘,鱼鸟溪山任往还。还知否,有绝交书在,细与君看。
xián néng   zhuàng suì fēi téng   lǎo lái tuì 退 xián niàn shēn jiǔ huàn tiān   jiào bǎi   nián fèn   jiù shuāi cán nán xùn 鹿 jīn biāo   zòng hǎo zhì zài   cháng lín fēng cǎo jiān táng shì zēng wén   cháo dùn   shān yuè rén yòng yīn guān shì chán tóu nài fán duì shī shū mǎn jià sūn jiào qín zūn   shì qīn jiù   xiāng huān kuàng shǔ   qīng shí yán cán chuǎn niǎo   shān rèn wǎng huán   hái zhī fǒu yǒu jué jiāo shū zài jūn   kàn