沁园春·画舸呼风

宋代 李曾伯
画舸呼风,长剑倚天,半哉此行。指洞庭彭蠡,遍观吴楚,瞿塘滟滪,直上峨岷。帝语春温,军声秋肃,手济时屯开泰平。天应是,念蚕丛父老,公为更生。 眼看四海无人。今天下英雄惟使君。想驰情忠武,将兴王业,抚膺司马,忍咎吾民。净洗甲兵,归来鼎辅,定使八荒同一云。经营事,比京河形势,更近函秦。
huà fēng   cháng jiàn tiān   bàn zāi xíng zhǐ dòng tíng péng   biàn guān chǔ   táng yàn   zhí shàng é mín chūn wēn   jūn shēng qiū   shǒu shí tún kāi tài píng tiān yìng shì   niàn cán cóng lǎo   gōng wèi gēng shēng
yǎn kàn hǎi rén jīn tiān xià yīng xióng wéi shǐ 使 jūn xiǎng chí qíng zhōng   jiāng xīng wáng   yīng   rěn jiù mín jìng jiá bīng   guī lái dǐng   dìng shǐ 使 huāng tóng yún jīng yíng shì   jīng xíng shì   gèng jìn hán qín