沁园春·鸿禧主人

宋代 李曾伯
鸿禧主人,一闲半年,未尝厌闲。谓有溪可钓,有田可秣,有兰堪佩,有菊堪餐。羽檄秋风,胡笳夜月,多少勋名留汉关。如今且,效樽罍北海,歌舞东山。 门前。咫尺长安。但只恐纶音催禁班。把鹭鬓数茎,更因民白,鸥心一片,犹为君丹。蓝绶儿痴,彩衣家庆,倦羽伶俜江汉还。春光小,看庭闱岁岁,一笑梅间。
hóng 鸿 zhǔ rén   xián bàn nián   wèi cháng yàn xián wèi yǒu diào   yǒu tián   yǒu lán kān pèi   yǒu kān cān qiū fēng   jiā yuè   duō shǎo xūn míng liú hàn guān jīn qiě   xiào zūn léi běi hǎi   dōng shān
mén qián zhǐ chǐ cháng ān dàn zhǐ kǒng lún yīn cuī jìn bān bìn shù jīng   gèng yīn mín bái   ōu xīn piàn   yóu wèi jūn dān lán shòu ér chī   cǎi jiā qìng   juàn líng pīng jiāng hàn hái chūn guāng xiǎo   kàn tíng wéi suì suì   xiào méi jiān