沁园春(和答吕柳希)

宋代 冯取洽
问讯柳溪,溪上柳容,胡为带埃。叹阳春陡变,孰为披拂,赏音难遇,谁与徘徊。好在湖山,吾容不辱,寄径垂条岂偶哉。休摇荡,且深根宁极,免俗人猜。 何妨傍竹依梅。待青眼春回一笑开。尽攀丝弄叶,效颦施黛,笼鞯拂帽,藉荫传杯。未碍飞绵,一高千丈,风力微时稳下来。天难问,便陶门汉苑,一任安排。
wèn xùn liǔ   shàng liǔ róng   wéi dài āi tàn yáng chūn dǒu biàn   shú wèi   shǎng yīn nán   shuí pái huái hǎo zài shān   róng   jìng chuí tiáo ǒu zāi xiū yáo dàng   qiě shēn gēn níng   miǎn rén cāi
fáng bàng zhú méi dài qīng yǎn chūn huí xiào kāi jǐn pān nòng   xiào pín shī dài   lóng jiān mào   yīn chuán bēi wèi ài fēi mián   gāo qiān zhàng   fēng wēi shí wěn xià lai tiān nán wèn   biàn 便 táo mén hàn yuàn   rén ān pái