沁园春·公有仙姿

宋代 程必
公有仙姿,苍松野鹤,落落昂昂。论法主长生,仍须极贵,云台绛阙,都许尚羊。更忆当年,而今时候,一念功名下帝旁。天分付,使人间草木,尽有春香。 人知相法奇庞。又那识、阴功事更长。算毗陵荒政,江东风采,忠文典则,凛凛生光。再岁秦淮,觚棱入梦,帷幄从来在庙堂。公归去,好平心献替,人望时康。
gōng yǒu xiān 姿   cāng sōng   luò luò áng áng lùn zhǔ cháng shēng   réng guì   yún tái jiàng quē   dōu shàng yáng gèng dāng nián   ér jīn shí hou   niàn gōng míng xià páng tiān fèn   shǐ 使 rén jiān cǎo   jǐn yǒu chūn xiāng
rén zhī xiāng páng yòu shí yīn gōng shì gèng zhǎng suàn líng huāng zhèng   jiāng dōng fēng cǎi   zhōng wén diǎn   lǐn lǐn shēng guāng zài suì qín huái   léng mèng   wéi cóng lái zài miào táng gōng guī   hǎo píng xīn xiàn   rén wàng shí kāng