沁园春(赋子规)

宋代 方岳
尽为春愁,尽劝春归,直恁恨深。况雨急黄昏,寒欺客路,月明夜半,人梦家林。店舍无烟,楚乡寒食,一片花飞那可禁。小凝伫,黯红蔫翠老,江树阴阴。 汀洲杜若谁寻。想朝鹤怨兮猿夜吟。甚连天芳草,凄迷离恨,拂帘香絮,撩乱深心。汝亦知乎,吾今倦矣,瓮有余春可共斟。归来也,问渊明而后,谁是知音。
jǐn wèi chūn chóu   jǐn quàn chūn guī   zhí nèn hèn shēn kuàng huáng hūn   hán   yuè míng bàn   rén mèng jiā lín diàn shè yān   chǔ xiāng hán shí   piàn huā fēi jìn xiǎo níng zhù   àn hóng niān cuì lǎo   jiāng shù yīn yīn
tīng zhōu ruò shuí xún xiǎng cháo yuàn yuán yín shén lián tiān fāng cǎo   hèn   lián xiāng   liáo luàn shēn xīn zhī   jīn juàn   wèng yǒu chūn gòng zhēn guī lái   wèn yuān míng ér hòu   shuí shì zhī yīn