沁园春 读子厚新词却寄三首 其一

清代 曹贞吉
不见澄庵,六年于兹,思如之何。忆大明湖畔,论心握手,之莱海上,痛饮高歌。 以子襟怀,消人鄙吝,叔度汪汪千顷波。分袂后、想生平意气,暗里蹉跎。 惊闻二竖相苛。早伏枕、山中岁月多。幸清漳第近,时过小阮,人来不夜,问讯无他。 拼事医王,未驱穷鬼,且负青青六尺蓑。长安市,怅故人疏放,老子婆娑。
jiàn chéng ān   liù nián   zhī míng pàn   lùn xīn shǒu   zhī lái hǎi shàng   tòng yǐn gāo
zi jīn huái 怀   xiāo rén lìn   shū wāng wāng qiān qǐng fēn mèi hòu xiǎng shēng píng   àn cuō tuó
jīng wén èr shù xiāng zǎo zhěn shān zhōng suì yuè duō xìng qīng zhāng jìn   shí guò xiǎo ruǎn   rén lái   wèn xùn
pīn shì wáng   wèi qióng guǐ   qiě qīng qīng liù chǐ suō cháng ān shì   chàng rén shū fàng   lǎo zi suō