沁园春 读《史记》有感

宋代 程必
试课阳坡,春后添栽,多少杉松。正桃坞昼浓,云溪风软,从容延叩,太史丞公:底事越人,见垣一壁,比过秦关遽失瞳?江神吏,灵能脱罟,不发卫平蒙? 休言唐举无功,更休笑丘轲自阣穷。算汨罗醒处,元来醉里;真敖假孟,毕竟谁封?太史亡言,床头酿熟,人在晴岚烟霭中。新堤路,喜樛枝鳞角,夭矫苍龙。
shì yáng   chūn hòu tiān zāi   duō shǎo shān sōng zhèng táo zhòu nóng   yún fēng ruǎn   cóng róng yán kòu   tài shǐ chéng gōng   shì yuè rén   jiàn yuán   guò qín guān shī tóng   jiāng shén   líng néng tuō   wèi píng méng  
xiū yán táng gōng   gēng xiū xiào qiū gài qióng suàn luó xǐng chù   yuán lái zuì   zhēn áo jiǎ mèng   jìng shuí fēng   tài shǐ wáng yán   chuáng tóu niàng shú   rén zài qíng lán yān ǎi zhōng xīn   jiū zhī lín jiǎo   yāo jiǎo cāng lóng