沁园春·斗酒津亭

宋代 陈人杰
斗酒津亭,方送月芗,夫君又行。正夕阳枯木,低回征路,寒烟衰草,迤逦离情。京洛风尘,吴兴山水,等是东西南北人。思君处,只梅花解后,心目开明。江湖夜雨青灯。曾说尽百年闲废兴。叹屠龙事业,依然汗漫,歌鱼岁月,政尔峥嵘。但使豫州,堪容玄德,何必区区依景升。需时耳,算不应长是,竖子成名。
dǒu jiǔ jīn tíng   fāng sòng yuè xiāng   jūn yòu xíng zhèng yáng   huí zhēng   hán yān shuāi cǎo   qíng jīng luò fēng chén   xīng shān shuǐ   děng shì dōng xi 西 nán běi rén jūn chù   zhǐ méi huā jiě hòu   xīn kāi míng jiāng qīng dēng céng shuō jǐn bǎi nián xián fèi xīng tàn lóng shì   rán hàn màn   suì yuè   zhèng ěr zhēng róng dàn shǐ 使 zhōu   kān róng xuán   jǐng shēng shí ěr   suàn yīng cháng shì   shù chéng míng