沁园春·冬夜如年

宋代 陈德武
冬夜如年,客枕无眠,怎到天明。待数残二十五、寒更点,听馀一百八、晓钟声。雨却敲篷,滩头激缆,总与离人诉不平。遍闻得,我浚深恨海,砌起愁城。问君何事牵萦。想最苦人间是别情。念千山万水,沈鱼阻雁,一身两地,煼燕煎莺。绣枕痕多,锦衾香冷,意有巫山梦不成。怎撇下,这两字相思,万里虚名。
dōng nián   zhěn mián   zěn dào tiān míng dài shù cán èr shí hán gēng diǎn   tīng bǎi xiǎo zhōng shēng què qiāo péng   tān tóu lǎn   zǒng rén píng biàn wén de   jùn shēn hèn hǎi   chóu chéng wèn jūn shì qiān yíng xiǎng zuì rén jiān shì bié qíng niàn qiān shān wàn shuǐ   shěn yàn   shēn liǎng   chǎo yàn jiān yīng xiù zhěn hén duō   jǐn qīn xiāng lěng   yǒu shān mèng chéng zěn piē xia   zhè liǎng xiāng   wàn míng