沁园春 次希孟韵,时召至通州,以病归。时

元代 许有壬
坎止流行,行止非人,何劳用心。羡枝巢居士,泥涂轩冕,时斋老子,城市山林。富贵何常,荣枯递转,惟有高名不陆沉。他休问,只清风一榻,多少黄金。神仙方外难寻。更可笑牛山泪满襟。且清尊素瑟,半庭花影,芒鞋竹枝,十里松阴。归去成辞,闲居留赋,梁父安能抱膝吟。迷途者,听云闲高唱,谁嗣鸿音。
kǎn zhǐ liú xíng   xíng zhǐ fēi rén   láo yòng xīn xiàn zhī cháo shì   xuān miǎn   shí zhāi lǎo zi   chéng shì shān lín guì cháng   róng zhuǎn   wéi yǒu gāo míng chén xiū wèn   zhǐ qīng fēng   duō shǎo huáng jīn shén xiān fāng wài nán xún gèng xiào niú shān lèi mǎn jīn qiě qīng zūn   bàn tíng huā yǐng   máng xié zhú zhī   shí sōng yīn guī chéng   xián liú   liáng ān néng bào yín zhě   tīng yún xián gāo chàng   shuí hóng 鸿 yīn