沁园春(春寒)

宋代 徐宝之
水榭春寒,梅雪漫阶,竹云堕墙。数花时近也,采芳香径,旧情著处,看月西窗。十二楼中,玉妃卧冷,懒掬胭脂放海棠。层堤外,渺归鸿无数,江树苍苍。 席藑夜礼东皇。剪蕙叶为笺当绿章。道杏晴三月,等莺啼晓,草烟万里,待鴂呜芳。九十日春,三千丈发,如此愁来白更长。江南岸,正柳边无路,沙雨微茫。
shuǐ xiè chūn hán   méi xuě màn jiē   zhú yún duò qiáng shù huā shí jìn   cǎi fāng xiāng jìng   jiù qíng zhù chù   kàn yuè 西 chuāng shí èr lóu zhōng   fēi lěng   lǎn yān zhī fàng hǎi táng céng wài   miǎo guī hóng 鸿 shù   jiāng shù cāng cāng
qióng dōng huáng jiǎn huì wèi jiān dāng 绿 zhāng dào xìng qíng sān yuè   děng yīng xiǎo   cǎo yān wàn   dài jué fāng jiǔ shí chūn   sān qiān zhàng   chóu lái bái gèng zhǎng jiāng nán àn   zhèng liǔ biān   shā wēi máng